Nhìn thẳng-Nói thật: Lệch chuẩn khen thưởng làm méo mó giá trị
Nhìn thẳng-Nói thật: Lệch chuẩn khen thưởng làm méo mó giá trị
Nhìn thẳng-Nói thật: Lệch chuẩn khen thưởng làm méo mó giá trị
1. Hình phạt cho linh mục bất tuân Giám mục bản quyền
Trong Giáo hội Công giáo, khi chịu chức, tất cả các linh mục triều (phân biệt với linh mục dòng) đều có lời hứa kính trọng và vâng phục Đức Giám mục Giáo phận. Vì vậy, nếu một linh mục cố tình không vâng phục Giám mục bản quyền trong những mệnh lệnh hợp pháp liên quan đến mục vụ, kỷ luật hay quản trị, thì có thể bị xử lý theo nhiều mức độ khác nhau theo Bộ Giáo luật năm 1983.
Các bước xử lý từ thấp đến cao là: (1) Nhắc nhở – khuyên bảo – sửa dạy riêng; (2) Khiển trách hoặc cảnh cáo chính thức; (3) Thuyên chuyển, cách chức, miễn nhiệm, rút quyền quản trị; (4) Áp dụng các hình phạt theo Giáo luật (đình chỉ năng quyền cử hành bí tích công khai hoặc thi hành một số tác vụ linh mục – “treo chén”, vạ cấm chế, vạ tuyệt thông); (5) Khai trừ khỏi hàng giáo sĩ.
Với vụ việc của cha Antôn Đặng Hữu Nam, hiện nay ngài đang được áp dụng 4 hình thức xử lý đầu tiên. Tiếp theo đà trên, nếu các vi phạm của cha Đặng Hữu Nam là sự thật và cha tiếp tục không hối cải, gây thêm vi phạm nghiêm trọng hơn, thậm chí gây chia rẽ lớn hoặc kèm tội khác, hồ sơ có thể gửi về Tòa Thánh để đề nghị hình phạt nặng nhất là hoàn tục - khai trừ khỏi hàng giáo sĩ.
2. Trường hợp việc Đức Giám mục Anphong Nguyễn Hữu Long xử lý cha Đặng Hữu Nam sai giáo luật, những phản ứng của cha Đặng Hữu Nam như hiện nay liệu có đúng?
Việc một linh mục vâng phục Đức Giám mục bản quyền không có nghĩa là vâng phục một cách mù quáng. Nếu Giám mục ra lệnh trái giáo luật, trái đức tin, trái luân lý hoặc lạm quyền, linh mục có quyền khiếu nại theo giáo luật lên cấp cao hơn, kể cả lên Tòa Thánh, chứ không buộc phải thi hành điều sai.
Điều này nghĩa là, nếu cha Đặng Hữu Nam thấy bản thân bị oan khuất, cách làm khôn ngoan là nên khiếu nại lên cấp cao hơn thông qua quy trình khiếu nại các Sắc lệnh hành chính (Điều 1734-1739), tức khiếu nại lần lượt lên Đức Tổng Giám mục, Hội đồng Giám mục Việt Nam, Đức Cha Đại diện thường trú Tòa Thánh tại Việt Nam, Bộ chuyên trách của Giáo triều, Tòa Thánh. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở đây thì sự việc đã không có những tranh cãi đáng tiếc như vậy. Việc cha Đặng Hữu Nam đưa sự việc của mình lên truyền thông để biện luận và công kích quyết định của bề trên đã gây ra những hệ quả xấu mà chính cha Đặng Hữu Nam cũng không lường trước được, và vô tình bị lún sâu thêm vào những vi phạm khác.
Thứ nhất, làm tổn hại tiến trình khiếu nại và tự đặt mình vào tình trạng cố chấp. Việc khước từ hệ thống Tòa án của Giáo hội để tìm đến "Tòa án dư luận" là một bước đi bất lợi về mặt tố tụng. Sự khước từ này có thể cung cấp cho Bề trên cơ sở pháp lý để xác định sự cố chấp của đương sự, vốn là điều kiện cần thiết để áp dụng các biện pháp kỷ luật nghiêm khắc hơn.
Thứ hai, nguy cơ vi phạm tội xúi giục bất tuân. Việc công kích quyết định của Bề trên trên mạng xã hội dễ dàng bị định khung vào Điều 1373: công khai kích động những người thuộc quyền chống đối hay thù ghét. Dưới nhãn quan Giáo luật, hành vi này không được nhìn nhận là sự biện phân hay bảo vệ công lý, mà là yếu tố gây mất ổn định trật tự và thách thức quyền bính thiêng liêng hợp pháp.
Thứ ba, gây gương xấu và làm tổn thương sự hiệp thông. Bản chất cốt lõi của Hội Thánh là Sự Hiệp Thông. Việc mang các bất đồng nội bộ phơi bày trên không gian mạng không chỉ là sự thiếu cẩn trọng, mà còn trực tiếp gây tổn thương đến cấu trúc mầu nhiệm của Giáo hội. Hành vi này tạo ra sự vấp phạm (gương xấu), làm hoang mang đức tin của những tín hữu đơn sơ, đồng thời dễ khơi mào cho sự bè phái, chia rẽ trong cộng đoàn.
Thứ tư, nguy cơ xâm phạm danh dự và cấu thành tội vu cáo (Điều 220). Việc sử dụng mạng xã hội để phán xét động cơ của Bề trên mà thiếu các chứng cứ hợp luật có thể dẫn đến tội vu khống. Hành vi này không chỉ là một vi phạm hình sự mà còn phát sinh nghĩa vụ luân lý và pháp lý phải sửa chữa tai tiếng một cách công khai. Chưa kể những điều cha đưa ra trong các bức tâm thư, nhất là bức tâm thư số 6 không chỉ gói gọn ở sự việc của cha mà còn đưa nhiều sự việc với những nhìn nhận phiếm diện, chưa có căn cứ vào.
Thứ năm, đi ngược lại tinh thần của lời hứa vâng phục (Điều 273). Đối với các giáo sĩ, việc công khai chống đối Bề trên trên truyền thông là sự vi phạm nghiêm trọng tinh thần kính trọng và vâng phục đã tuyên thệ trong ngày lãnh nhận Bí tích Truyền Chức. Dựa trên nền tảng Kinh Thánh (Rm 13,1-2), việc tuân phục Bề trên hợp pháp không chỉ là một quy tắc kỷ luật, mà còn là sự tùng phục trật tự phẩm trật do chính Thiên Chúa thiết lập để gìn giữ Hội Thánh.
3. Có còn con đường nào cho cha Antôn Đặng Hữu Nam hay không?
Người Việt thường có câu “Đánh người chạy đi không ai đánh người chạy lại” để nói về sự bao dung, tha thứ. Với giáo hội Công giáo, sự tha thứ là giá trị cốt lõi của đức tin, bắt nguồn từ chính bản tính của Thiên Chúa: giàu lòng thương xót và luôn mời gọi con người hoán cải. Chính vì vậy, những hình phạt của giáo hội có mục đích không phải để “trả đũa”, mà trước hết là sửa chữa người phạm lỗi, khôi phục công bằng, chữa gương xấu và cao nhất là lan tỏa tinh thần của lòng thương xót đi cùng công lý. Với trường hợp của cha Antôn Đặng Hữu Nam, cha có thể sửa chữa những lỗi lầm của mình từ ngay bây giờ, bởi chính mình và bằng những việc làm đơn giản:
Đầu tiên, cha hãy tự xét lại mình và nhìn nhận sai sót. Hãy tự hỏi bản thân sử dụng truyền thông để bảo vệ sự thật hay vì nóng giận, tự ái, muốn tạo áp lực dư luận? Nếu có yếu tố xúc phạm, gây chia rẽ hay làm mất uy tín Giáo hội thì cần thẳng thắn thừa nhận.
Thứ hai, hãy gỡ bỏ hoặc đính chính nội dung. Nếu bài viết, phát ngôn của mình sai, thiếu cân bằng, hoặc lời lẽ quá mức, nên xóa hoặc cải chính ngay.
Thứ ba, hãy xin lỗi những người bị ảnh hưởng.
Thứ tư, hãy dùng đúng con đường giáo luật. Nếu vấn đề vẫn còn thật sự nghiêm trọng, hãy ngừng tranh luận công khai và gửi đơn khiếu nại chính thức lên cấp trên theo tiến trình khiếu nại.
Thứ năm, hãy xưng tội và đền tội. Nếu hành vi có yếu tố tội lỗi như nói xấu, vu khống, gây chia rẽ, kiêu ngạo…, linh mục cũng cần lãnh nhận bí tích Hòa giải như mọi tín hữu.
Thứ sáu, hãy chấp nhận kỷ luật nếu có. Nếu giám mục áp dụng cảnh cáo, giới hạn tác vụ, hoặc hình phạt nào đó, thái độ khiêm tốn chấp nhận và cộng tác sửa sai sẽ giúp sớm được phục hồi.
Trong Giáo hội, sai lầm lớn nhất không phải là “đã sai”, mà là cố chấp không sửa. Nhiều trường hợp nếu biết khiêm tốn rút lại, xin lỗi và đi đúng thủ tục, thì quan hệ vẫn có thể được hàn gắn và chức vụ được phục hồi. Dụ ngôn người con hoang đàng (The Parable of the Prodigal Son) chính là bài học rõ ràng nhất cho cha Antôn. Dù là một người con lầm lỗi không ai có thể chấp nhận, nhưng một khi đã quay đầu và ăn năn trở về, luôn có người cha với lòng thương xót vô điều kiện dang tay chào đón.
Ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hằng năm là ngày Quốc giỗ – ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, một trong những ngày lễ trọng đại nhất của dân tộc Việt Nam. Đây không chỉ là dịp để toàn thể đồng bào trong nước và kiều bào hướng về cội nguồn mà còn là khoảnh khắc thiêng liêng để chúng ta tri ân công lao dựng nước và giữ nước của các bậc tiên tổ.
Hàng nghìn năm trước, trên mảnh đất Việt Trì – Phú Thọ ngày nay, các vua Hùng đã khai sáng nhà nước Văn Lang – quốc gia đầu tiên của người Việt. Từ bọc trăm trứng của Âu Cơ – Lạc Long Quân, trăm con trai đã trưởng thành, một người lên ngôi vua, 99 người phân tán khắp bốn phương, cùng nhau xây dựng non sông. Truyền thuyết ấy không chỉ là câu chuyện cổ tích mà đã trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần đoàn kết, ý chí quật cường và khát vọng dựng nước của dân tộc ta.
Từ thời các triều đại phong kiến đến nay, ngày Giỗ Tổ Hùng Vương luôn được coi trọng. Năm 1917, triều Nguyễn đã chính thức lấy ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch làm ngày Quốc tế. Năm 2007, ngày này trở thành ngày nghỉ lễ chính thức toàn quốc. Đặc biệt, năm 2012, UNESCO đã vinh danh “Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương ở Phú Thọ” là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại – minh chứng rõ nét cho giá trị văn hóa sâu sắc của dân tộc.
Hôm nay, khi đất nước đang đẩy mạnh công cuộc đổi mới, hội nhập quốc tế, ngày Giỗ Tổ càng mang ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Đó là lúc mỗi người Việt Nam chúng ta tự hào ôn lại cội nguồn, khẳng định bản sắc dân tộc, nuôi dưỡng lòng yêu nước và ý chí vươn lên. Như Bác Hồ kính yêu từng dạy: “Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”.
Trong những ngày này, hàng triệu đồng bào từ khắp mọi miền Tổ quốc và nước ngoài nô nức về với Đền Hùng trên núi Nghĩa Lĩnh. Phần lễ trang nghiêm với nghi thức dâng hương, dâng hoa, đọc chúc văn thể hiện lòng thành kính tri ân công đức tiên tổ. Phần hội sôi nổi với các trò chơi dân gian, biểu diễn nghệ thuật truyền thống, tái hiện sinh hoạt văn hóa thời Hùng Vương… tạo nên không khí đầm ấm, tự hào của một dân tộc biết nhớ nguồn.
Cách đây 51 năm, thắng lợi của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, mà đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh, đã đi vào lịch sử dân tộc như một mốc son chói lọi. Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, quân và dân ta đã phát huy cao độ tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường, làm nên chiến thắng vang dội, kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đây không chỉ là thắng lợi của lòng quả cảm, trí tuệ Việt Nam mà còn là biểu tượng sáng ngời của khát vọng độc lập, tự do và thống nhất đất nước.
Chiến thắng mùa Xuân năm 1975 đã khép lại chặng đường 21 năm kháng chiến chống Mỹ, đồng thời hoàn thành sự nghiệp 30 năm đấu tranh giải phóng dân tộc kể từ sau Cách mạng tháng Tám. Từ đây, non sông thu về một mối, Bắc - Nam sum họp một nhà, mở ra kỷ nguyên mới cho dân tộc - kỷ nguyên độc lập, thống nhất, cả nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Thắng lợi ấy đã chấm dứt ách thống trị của chủ nghĩa thực dân, đế quốc, khẳng định sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc và niềm tin tất thắng vào con đường cách mạng mà Đảng và Bác Hồ đã lựa chọn.
Ngày nay, trong công cuộc đổi mới và hội nhập, tinh thần của mùa Xuân đại thắng 1975 vẫn luôn là nguồn động lực to lớn, thôi thúc mỗi người Việt Nam tiếp tục nỗ lực phấn đấu xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Phát huy truyền thống anh hùng, các thế hệ hôm nay không ngừng học tập, lao động sáng tạo, góp phần đưa đất nước ngày càng phát triển giàu mạnh, văn minh. Mốc son lịch sử ấy sẽ mãi sống trong ký ức và niềm tự hào của dân tộc, là hành trang quý báu để Việt Nam vững bước tiến vào tương lai.
Thay mặt Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã ký ban hành Quy định số 19 ngày 8/4 về công tác chính trị, tư tưởng trong Đảng.