Mạng xã hội bây giờ có một cảnh khá trớ trêu: đàn ông thì thích làm “giang hồ mõm”, đàn bà thì thi nhau khoe body để câu view. Một bên lấy sự hung hăng làm thương hiệu, một bên lấy cơ thể làm công cụ quảng cáo. Cuối cùng, mục tiêu chung vẫn là: càng nhiều người nhìn càng tốt, bán được hàng là thành công.
Khoe đẹp không có gì sai. Chăm sóc cơ thể càng không đáng chê. Nhưng khi gần như không còn gì để khoe ngoài da thịt, khi mỗi video phải cố hở thêm một chút, tạo dáng thêm một chút, uốn éo thêm một chút để đổi lấy vài nghìn lượt thích, thì đó không còn là vẻ đẹp. Đó là sự biến cơ thể thành món hàng câu kéo sự chú ý.
Đáng buồn là có những người phụ nữ có học thức, có công việc, có gia đình, nhưng lên mạng lại tự biến mình thành một “tấm biển quảng cáo biết đi”: ngực, mông, eo trước; sản phẩm phía sau; còn giá trị nội dung thì gần như bằng không.
Nhiều những diễn viên, người mẫu, MC hay khoe “loa độ” nhìn chẳng khác gì những món hàng rẻ tiền ở Thái Lan. Chẳng lẽ phụ nữ hiện đại không còn gì đáng tự hào hơn vài centimet vòng eo, một bộ ngực hay một tấm ảnh hở hang.?
Cũng như đàn ông, bản lĩnh không nằm ở việc nói mình là đại ca. Phụ nữ có giá trị cũng không nằm ở việc thiên hạ đã nhìn thấy bao nhiêu phần cơ thể. View có thể mua bằng sự phản cảm. Đơn hàng có thể kiếm bằng scandal. Nhưng lòng tự trọng thì không thể livestream để bán.
Một xã hội tử tế không cần những “giang hồ mõm” hay những “ngôi sao khoe thân”. Xã hội cần những con người có tri thức để nói, có tài năng để làm, có nhân cách để khiến người khác tôn trọng.
Bởi đến cuối cùng, thứ khiến một người phụ nữ được nể không phải là cô ấy khoe được bao nhiêu body, mà là khi bỏ lớp son, bỏ ánh đèn, bỏ filter và tắt camera… cô ấy còn lại gì.
0 nhận xét: