Như một loại “vi rút độc hại”, sự lây lan của chiêu trò cũ – “diễn biến hòa bình” đã tràn sang lĩnh vực quốc phòng, an ninh với sự xuyên tạc ghê tởm, sự tàn phá ghê gớm, tác hại khôn lường. Đây là sự phái sinh, nảy nở, lây lan của những hận thù, sự tráo trở của loại “vi rút phi nhân tính” cần nhận diện đúng bản chất, âm mưu, hành vi, hoạt động, tác hại và sự cần thiết phải đấu tranh ngăn chặn, loại bỏ chúng, không để chúng gây “bệnh”, hại người trong lĩnh vực quốc phòng, an ninh, bảo vệ Tổ quốc.
Sử dụng âm
mưu, thủ đoạn “diễn biến hòa bình”, các thế lực thù địch, cơ hội chính trị, phản
động đặt mục tiêu chống phá Đảng, Nhà nước và Cách mạng Việt Nam trên tất cả
các lĩnh vực của đời sống xã hội, từ kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, giáo
dục, đào tạo, khoa học và công nghệ…Nay sự biến thái của chúng đã lây lan sang
lĩnh vực quốc phòng, an ninh nhằm thực hiện mục tiêu cơ bản, xuyên suốt và lâu
dài của chúng là xóa bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh – nền tảng
tư tưởng của Đảng và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Chưa đủ. Mục
tiêu ấy chỉ là bước đầu để thực hiện một âm mưu tàn ác, thâm độc là xóa bỏ vai
trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và thành quả cách mạng; lái nước ta đi
theo con đường tư bản chủ nghĩa có lợi cho chúng.
Âm mưu, thủ
đoạn này không mới nhưng nó được cải biên, cải cách, đội lốt mới bằng cách “đổ
thêm hận thù”, sự cuồng vọng vào các nội dung, hình thức mới với các chiêu trò
chống phá tinh vi, xảo quyệt, vô cùng nham hiểm và xảo trá, gây tác hại không
thể lường hết nếu coi thường hoặc mất cảnh giác: Đánh vào lĩnh vực quốc phòng,
an ninh – nơi những người lính cầm súng bảo vệ Tổ quốc; gìn giữ hòa bình, bảo vệ
Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa.
Dưới các
chiêu thức, chiêu trò và mỹ từ “lộng ngôn, hào nhoáng” để che đậy “cái dã tâm
đen tối” bên trong “cấp tiến” nhưng chúng đã thất bại, bản chất, âm mưu, thủ đoạn
vô cùng thâm độc và cuồng vọng của chúng vẫn lộ ra, đang được phơi bầy nham nhở
thông qua chiêu trò “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang. Với chiêu thức này,
một mặt, các thế lực thù địch đang tìm mọi cách, bằng mọi phương thức, biện
pháp, ý đồ; kể cả biện pháp đê tiện, hèn mọn, bỉ ổi nhất để xóa bỏ bằng được
vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam – người lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp
về mọi mặt đối với Quân đội nhân dân và Công an nhân dân. Mặt khác, chúng hy vọng
chia rẽ, tách rời Đảng, Nhà nước ra khỏi lực lượng vũ trang; kêu gọi “quân đội
và công an” đứng ngoài chính trị, không phụ thuộc, không chịu sự lãnh đạo của Đảng,
sự quản lý, điều hành tập trung thống nhất của Nhà nước. Làm như thế, chúng biến
quân đội, công an thành lực lượng trung lập, chỉ bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhân
dân; không có trách nhiệm bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ. Bằng biện pháp này,
chúng cố tình thực hiện âm mưu làm “chệnh hướng chính trị xã hội chủ nghĩa’ của
quân đội và công ân, lái quân đội và công an sang hướng khác, trở thành những đội
quân nhà nghề theo mô hình quân đội, công an các nước tư bản chủ nghĩa. Chiêu
trò này nếu thành công thì đương nhiên, chúng không cần dùng vũ khí mạnh, cũng
có thể “hoàn thành trách nhiệm” thủ tiêu thành quả cuộc cách mạng xã hội chủ
nghĩa do Đảng ta lãnh đạo, nhân dân ta bằng mồ hôi, nước mắt và xương máu của
mình qua hai cuộc kháng chiến thần thánh chống kẻ thù xâm lược và hơn 35 năm tiến
hành công cuộc đổi mới toàn diện đất nước để xây đắp nên cơ đồ, cuộc sống tốt đẹp
ngày nay.
Đây cũng là
“cái cách lợi hại”, “một chiêu trò hữu dụng”, “diệu kế hay” để xoá bỏ nỗi ám ảnh
về “hội chứng thua cuộc” đã đeo đẳng bấy lâu nhằm rửa nỗi nhục “bại trận” và lấy
lại ánh hào quang đã hoen ố…Các thế lực thù địch cho rằng “diễn biến hòa bình”
là cách duy nhất, hiệu quả nhất để cướp lại cái đã mất mà không cần súng đạn,
không dùng chiến tranh…, cho nên, sử dụng chiêu trò “diễn biến hòa bình” kết hợp
với bạo loạn lật đổ mà chúng đã áp dụng thành công trong việc lật đổ chế độ xã
hội chủ nghĩa theo mô hình xô viết ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở
Đông Âu để đưa nó vào sâu lĩnh vực quốc phòng, an ninh để “xóa sổ Việt Nam”
trên bản đồ thế giới. Đây là phương thức mới, có nhiều khó khăn nhưng là biện
pháp hữu hiệu để chúng thực hiện chiến lược toàn cầu phản cách mạng, đưa Việt
Nam quay về “thời kỳ đồ đá”, phụ thuộc chúng.
Chiêu thức
được coi là mới nhất, “bạo gan và cuồng vọng nhất”, hết sức nguy hiểm, độc ác
là chúng tập trung chĩa mũi nhọn đánh thẳng vào các đồng chí lãnh đạo, chỉ huy
quân đội và công an – đây là “bộ óc”, bộ phận tinh túy, lực lượng chính trị tin
cậy, tuyệt đối trung thành với sự nghiệp cách mạng vẻ vang của Đảng. Với mưu đồ
thực hiện thủ đoạn “diễn biến hòa bình” bỉ ổi trên lĩnh vực quốc phòng, an
ninh, các thế lực thù địch chĩa mũi nhọn tiến công mang tính đột phá để “hạ bệ
đội ngũ cán bộ cao cấp” của quân đội và công an đang nắm quân quyền và các loại
vũ khí tối tân, hiện đại của quốc gia. Chúng hy vọng rằng đánh đổ lực lượng tin
cậy, tuyệt đối trung thành với Đảng, Nhà nước – đội ngũ tướng lĩnh quân đội và
công an thì đương nhiên sẽ hạ bệ “thần tượng” Đảng Cộng sản Việt Nam – Chủ tịch
Hồ Chí Minh” – Nguyễn Phú Trọng trong lòng nhân dân Việt Nam.
Đánh vào Quân
đội và Công an là “lĩnh vực bất khả xâm phạm từ trước đến nay”, làm điều điên rồ
ấy, chúng hy vọng thực hiện được “mục tiêu kép”: vừa rửa sạch mối hận thù trước
đây, vừa thủ tiêu được công cụ bạo lực sắc bén, lực lượng chính trị tin cậy,
tuyết đối trung thành với Đảng, Nhà nước và nhân dân. Bởi theo chúng, một khi
đã đánh gục, xóa bỏ và tước đi sức mạnh của lực lượng vũ trang cách mạng – chỗ
dựa vững chắc của Đảng, Nhà nước thì xã hội Việt Nam sẽ rối loạn, chung chiêng,
chao đảo. Lợi dụng tình thế “đục nước béo cò”, chúng sẽ dễ dàng thực hiện mục
tiêu tiếp theo là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội;
đồng thời, thuận đà sẽ đánh đổ chế độ xã hội chủ nghĩa mà nhân dân ta đang xây
dựng, xóa bỏ nền tảng tư tưởng của Đảng là chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ
Chí Minh – ngọn cơ tư tưởng của Cách mạng Việt Nam.
Âm mưu thâm độc
và xảo quyệt ấy chỉ có thể thực hiện “thành công” nhờ áp dụng kịch bản “diễn biến
hòa bình” – cuộc chiến trong thời bình, đánh vào lòng người – đội ngũ cán bộ
quân đội và công an, chiếm đoạt xã hội không cần bom đạn, các loại vũ khí tối
tân hiện đại, chúng triệt để khai thác, sử dụng chiêu thức “phi chính trị hóa”,
“dân sự hóa” lực lượng vũ trang. Mưu đồ đen tối ấy đang được chúng tập trung
tinh lực để xuyên tạc sự thật và đánh thẳng vào trung tâm đầu não – bộ máy lãnh
đạo quân đội và công an; trong đó, xuyên tạc bản chất, vai trò, uy tín, vị thể
của Quân ủy Trung ương, Đảng ủy Công an Trung ương, các đồng chí lãnh đạo Bộ Quốc
phòng, Bộ Công an, Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam…, xuyên tạc
Nghị quyết Đại hội lần thứ XIII của Đảng; cố tình tung tin, xuyên tạc, bóp méo
sự thật về quân đội, công an tham gia phòng, chống đại dịch Covid-19 ở Thành phố
Hồ Chí Minh và các tỉnh miềm Nam để thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”
trong nội bộ quân đội và công an; chia rẽ cán bộ quân đội, công an với cán bộ Đảng,
Nhà nước, cán bộ Thành phố Hồ Chí Minh và cán bộ các địa phương lân cận.
So sánh quân
đội với công an để hạ thấp vai trò của quân đội là chiêu thức mới nhất, hèn mọn
nhất của chúng. Đích cuối cùng chúng muốn đi đến, đạt bằng được là phủ nhận vai
trò lãnh đạo tuyết đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng ta đối với Quân đội nhân
dân Việt Nam, tách quân đội ta ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng, đối lập quân đội với
Đảng, với Nhà nước; biến quân đội thành tổ chức dân sự, một lực lượng “trung lập”,
“quân đội chỉ làm theo pháp luật”, “chỉ bảo vệ Tổ quốc chứ không bảo vệ Đảng,
Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa”, v.v.. Đó là cái cách vô cùng thâm độc,
tàn ác để chúng vô hiệu hóa sức mạnh chiến đấu của quân đội, biến quân đội
thành đội quân vô dụng, phản bội Đảng, Nhà nước và nhân dân.
Bằng mọi giá,
mọi cách, chúng đang cố tình kích hoạt thực hiện âm mưu thâm độc này thông qua
việc quân đội và công an thực hiện nhiệm vụ ngăn chặn, đảy lùi đại dịch
Covid-19 ở Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh Nam Bộ. Đích đến của chúng là làm
cho Quân đội và Công an ta nghi ngờ lẫn nhau, mất đoàn kết; bị “tê liệt”, bị
“chệch hướng”, “lầm đường, lạc lối”, mất sức chiến đấu; đến thời điểm đó, chúng
hy vọng rằng quân đội ta tất yếu sẽ trở thành đội quân vô dụng, tự đánh mất bản
chất giai cấp công nhân, tính nhân dân, tính dân tộc, trở thành một đội quân “ô
hợp”, “vô tổ chức, vô chính phủ”. Đúng vào chính thời điểm ấy, các thế lực thù
địch thẳng tay “bóp chết” Đảng, tiêu diệt Nhà nước; triệt phá thành quả cách mạng,
xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng; thao túng Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ và
các tổ chức chính trị – xã hội, ép các tổ chức này phải phục tùng chúng, “ngoan
ngoãn” đi theo quỹ đạo của chúng đã “xếp đặt”, vẽ đường. Kịch bản “phi nhân
tính” này chúng đã áp dụng thành công ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở
Đông Âu những năm 1990 của thế kỷ XX sẽ được tái diễn ở Việt Nam. Một mưu đồ
ngông cuồng, phiêu lưu, hết sức mạo hiểm đang bày đặt trước mắt chúng ta, rất cần
phải đề cao cảnh giác, không thể xem thường:
(1) Bài học
“xương máu” vô cùng đắt giá, vô cùng đau đớn mà quân đội Liên Xô và quân đội của
các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu đã mắc mưu “diễn biến hòa bình”, đã bị thao
túng, rơi vào tình cảnh bị “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, bị “phi chính trị
hóa”, dẫn đến thảm cảnh: “quân hùng, tướng mạnh” là thế, “có lịch sử hào hùng,
vẻ vang” là thế, có hàng triệu quân, đầy đủ vũ khí tối tân, hiện đại, được nuôi
dưỡng chu đáo, đào tạo rất cơ bản, công phu và được trang bị đầy đủ vũ khí tối
tân, hiện đại từ “đầu đến chân” thế mà mất sức chiến đấu, luôn nhắc nhở chúng
ta phải đề cao cảnh giác, không được mắc mưu bị “phi chính trị hóa”, “dân sự
hóa”.
(2) Quân đội
nhân dân và Công an nhân dân trong bất kỳ tình hưống nào cũng không được lơ là,
sao nhãng việc này; không để lâm vào tình trạng phản bội Đảng, vô ơn Nhà nước
xã hội chủ nghĩa, mang tội với nhân dân, kéo lùi, cản trở sự phát triển tiến bộ
của lịch sử; trở nên một đội quân vô dụng; không thể bảo vệ được Đảng, Nhà nước;
không bảo vệ được thành quả cách mạng; không bảo vệ được chế độ xã hội chủ
nghĩa và cuộc sống hòa bình, độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc của nhân dân.
(3) Đấu tranh
phòng, chống “diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực quân sự, quốc phòng, an ninh phải
đạt được hiệu quả: không mắc mưu, bị lừa gạt để bị “phi chính trị hóa”, “dân sự
hóa” lực lượng vũ trang. Đây là vấn đề “sinh tử”, trực tiếp liên quan đến sự “tồn
vong” của quốc gia – dân tộc; có vị trí, vai trò đặc biệt quan trọng trong sự
nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Đây cũng
là một trong những nhiệm vụ đặc biệt hệ trọng, vô cùng cấp bách, liên quan trực
tiếp đến sinh mệnh của Đảng, quyền sống làm người, miếng cơm, manh áo của gần
100 triệu dân Việt Nam hiện nay và các thế hệ con cháu mai sau. Đồng thời, là vấn
đề tuyệt đối không thể xem nhẹ, coi thường, lơ là, mất cảnh giác.
(4) Có thể khẳng
định đấu tranh phòng, chống “diễn biến hòa bình” nói chung; phòng, chống âm
mưu, thủ đoạn và tác hại của “diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực quân sự, quốc
phòng, an ninh nói riêng, là nhiệm vụ chính trị mới, đặc biệt hệ trọng của toàn
Đảng, toàn quân và toàn dân; là nhiệm vụ “số một” của nhiều nhiệm vụ cấp bách,
khẩn cấp để bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa trong thời bình, từ khi đất nước chưa
lâm nguy.
(5) Để góp phần
đánh bại âm mưu, hoạt động “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch chống
phá Việt Nam, trước hết phải giữ sạch lĩnh vực quân sự, quốc phòng, an ninh;
không được để sự lây nhiễm “phi chính trị hóa”, “dân sự hóa” lực lượng vũ
trang. Chúng ta cần phải nghiên cứu thật kỹ sự phái sinh, mức độ nảy nở, lây
lan; sự tác động, ảnh hưởng của hình thức này để tìm ra mô thức đấu tranh
phòng, chống hiệu quả nhất. Cùng toàn Đảng, toàn dân, cán bộ, chiến sĩ Quân đội
nhân dân Việt Nam và Công an nhân dân cần phát huy tốt hơn nữa vai trò xung
kích, nòng cốt, chủ động, tích cực hơn nữa trong tham gia xây dựng, củng cố nền
quốc phòng toàn dân gắn với xây dựng, củng cố thế trận an ninh nhân dân, xây dựng
“thế trận lòng dân” vững mạnh; góp phần bảo vệ vững chắc độc lập chủ quyền, thống
nhất, toàn vẹn lãnh thổ; bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; bảo
vệ Đảng, Nhà nước và nhân dân; bảo vệ đường lối đổi mới của Đảng; không để đất
nước bị động, bất ngờ trong mọi tình huống. Đó là quyền lợi, trách nhiệm và
nghĩa vụ cao cả, thiêng liêng của “Bộ đội Cụ Hồ”, của người chiến sĩ Công an
nhân dân trong giai đoạn mới.
0 nhận xét: